ĐỂ MỘT NGƯỜI LÀM QUAN, TRĂM HỌ ĐƯỢC NHỜ

0
8

 

Những lần về quê, thỉnh thoảng tôi lại nghe mọi
người bàn tán về một cán bộ là người trong làng. Ông vốn là cán bộ cấp cao của
tỉnh, đã nghỉ hưu được mấy năm nay và thường bị mọi người chê trách vì làm cán
bộ trên tỉnh bao nhiêu năm mà không vun vén gì cho làng, cho xã; không
“kéo” được dự án nào về quê hương. Không những thế, ông còn bị người
trong làng đem ra so sánh, đánh giá là “kém” so với một số người xã khác cũng
là cán bộ nhưng biết “lo cho làng, cho xã”.

Dù nhìn nhận ở lăng kính nào, tôi cũng không
đồng tình với cách nghĩ của một số người và những lý do họ đưa ra để so sánh,
đánh giá đồng chí cán bộ cấp cao đã nghỉ hưu ấy. Suy cho cùng, cách nghĩ này là
một “biến thể” của tư duy “một người làm quan, cả họ được nhờ” vốn đã “ăn sâu
bám rễ” vào đời sống người dân với quan điểm tiêu cực: Anh sinh ra và lớn lên ở
đâu thì sau này, nếu trở thành cán bộ sẽ phải quan tâm, ưu ái đến gia đình,
dòng họ, làng, xã mình. Cán bộ cấp càng cao thì “” này càng lớn để
gia đình, dòng họ, làng xóm được “nở mày nở mặt”.
ĐỂ MỘT NGƯỜI LÀM QUAN, TRĂM HỌ ĐƯỢC NHỜ

Chúng ta vẫn luôn lên án, đấu tranh với những
cán bộ có biểu hiện “quan cách mạng”, lợi dụng chức vụ, quyền hạn để vun vén
cho gia đình, dòng họ, lợi ích cục bộ địa phương. Thế nhưng, khi trong gia
đình, dòng họ, làng, xã có người làm cán bộ thì chúng ta lại luôn đòi hỏi họ phải
quan tâm, cất nhắc, sắp xếp việc làm cho người thân quen; ưu ái, tạo điều kiện
giúp quê hương phát triển, bất chấp thực tế. Người nào không đáp ứng được những
yêu cầu, đòi hỏi đó thì bị quy là “quan cách mạng”, xa dân, thậm chí vô ơn.

Thực tế cho thấy, không ít trường hợp cán bộ
thiếu bản lĩnh đã gục ngã trước sức ép trên dẫn đến vi phạm nguyên tắc, quy định
và có các thiếu đúng đắn. Thời gian qua, đã có nhiều vụ việc nâng đỡ,
là người thân quen không đúng quy định, quy trình về công tác
cán bộ; cán bộ không đủ các tiêu chí; tìm cách lách các quy định để bổ
nhiệm người thân, người “cánh hẩu”… khiến bức xúc. Kiểu suy
nghĩ “cuốc giật vào lòng” khiến không ít người có chức vụ, quyền hạn
đã ra các quyết định, như: Đầu tư xây mới, nâng cấp, cải tạo các ,
phát triển hạ tầng, khu/cụm công nghiệp… cho quê hương dù chưa cần thiết,
không phù hợp thực tế, điều kiện, tiềm năng. Không ít bài học về kiểu đầu tư
không phù hợp với quy hoạch phát triển của địa phương dẫn đến các dự án này
không phát huy hiệu quả, gây đầu tư từ ngân sách, làm mất cơ
hội phát triển của địa phương khác.
Câu chuyện này tuy không mới, song nó vẫn tồn
tại âm ỉ trong nhiều gia đình, dòng họ, địa phương và tạo nên sức ép vô hình đối
với đội ngũ cán bộ, . Đất nước sẽ ra sao nếu cán bộ nào cũng chỉ chăm
chăm quan tâm đầu tư xây dựng, phát triển làng, xã, quê hương nơi mình sinh ra,
lớn lên? Chúng ta phê phán cán bộ, đảng viên có biểu hiện trục lợi, hành dân
nhưng cũng phải phê bình những người “hành quan” với tư tưởng, suy
nghĩ “một người làm quan, cả họ được nhờ”.

Vì thế, để vượt qua được sức ép này, trước hết
đòi hỏi mỗi cán bộ phải luôn giữ vững bản lĩnh, nguyên tắc “dĩ công vi thượng”,
“chí công vô tư”, đặt việc công lên trên, lên trước việc tư; phải biết hy sinh
lợi ích cá nhân cho lợi ích của Tổ quốc, nhân dân và của Đảng như lúc sinh thời
Hồ Chí Minh luôn căn dặn, nhắc nhở đội ngũ cán bộ, đảng viên. Càng cán
bộ cấp cao thì càng cần xóa bỏ “tư duy làng, xã” để quan tâm, chăm lo phát triển
chung cho người dân, địa phương, lĩnh vực mình công tác, quản lý. Cùng với đó,
chính mỗi người thân trong gia đình, dòng họ, làng xóm của cán bộ cũng phải
thay đổi tư duy, cách nghĩ, tạo điều kiện thuận lợi, môi trường trong sạch,
lành mạnh để cán bộ hoàn thành tốt nhiệm vụ, đóng góp công sức, trí tuệ cho sự
nghiệp cách mạng chung của Đảng. Có như thế, một người làm quan thì trăm họ sẽ
được nhờ.

Theo: NGUYỄN ĐỨC TUẤN – Báo QĐND

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here